Hà Nội vào thu

Hà Nội năm nay thời tiết đến lạ! Cuối tháng 6 thì mát mẻ mà vào tháng ngâu thì ôi sao mà nắng vẫn gắt!

Sáng Chủ Nhật thức dậy, chẳng mấy ai mà không bực dọc thì cái thời tiết oi bức. Nhưng không biết mấy ai có nhận ra rằng, trong cái nắng đấy, đã có hơi gió diu nhẹ của mùa thu đang đến, phảng phất và dìu dịu, đặc biệt với những nhà ở tầng 3,4 của khu tập thể cũ nhìn thẳng ra đường như nhà tôi.

Đi ngang qua con phố Kim Mã chỗ nhà mình đang ở để vào khu Vạn Phúc tìm 1 hàng cà phê vắng vẻ hiếm hoi, ngồi xuống và làm nối bài viết đang đến hạn nộp, thấy mấy đôi bạn trẻ đang xúng xính chụp ảnh cho nhau, thấy đời thật là đẹp!

Tạt vào hàng cafe có vẻ vắng vẻ nhất, ngồi xuống góc ban công của hàng cafe nhìn thẳng ra đường, vẫn còn băn khoăn vì không biết có làm nổi việc khi bên cạnh là ông anh trung niên tay cầm điện thoại “đàm phán” liên tục – kiểu mẫu của người đàn ông Việt Nam đang đến độ 40. Giữa dòng người đang đi lại tấp nập, là dáng 1 bà cụ gánh hay giỏ hoa đi rong. Điều đầu tiên hiện lên trongd dầu tôi là “Hà Nội ôi sao đẹp”! Giá như có cái máy ảnh ở đây! Gía như mình biết chụp ảnh đẹp! Mình sẽ ghi lại khoảng khắc trông thật thu này!

Bà cụ dừng lại ngay gần hàng cafe, bỏ cái khăn trong túi và chai nước ra, vẩy cho mấy bó hoa tươi lên – dưới cái nắng dường như bắt đầu gắt lên dù mới chỉ là giờ hoa mười giờ nở! Tôi nhìn mà không khỏi chạnh lòng! Không chần chừ mà vô tâm chạy ra bảo bà cụ “cháu không mua hoa, nhưng cháu thấy trời nắng bà đi vất vả, cháu biếu bà một đồng” mà vô tâm không biết rằng bà cụ có thể buồn lắm! Dưới tấm khăn và cái nón rách đấy là một khuôn mặt phúc hậu, đượm buồn! Tôi chỉ vội vàng nói câu “bà ơi bà đừng ngại”! Nhưng khi tôi quay trở lại hàng cafe thì thấy bà cụ đang lấy khăn lau nước mắt, và chắc cụ phải dằn lòng, giấu những giọt nước mắt ấy để bước tiếp! Tôi lại suy nghĩ lung lung! Chắc những người con thật không tốt để bà phải đi bán hoa rong ở cái tuổi đấy? Chắc bà cụ không có con cái…? Tôi chẳng thể có câu trả lời nhưng bà sao mà giống những người phụ nữ tần tảo ở quê tôi, giống bà ngoại tôi, giống bà cụ hàng xóm ăn cơm với muối cả đời nuôi con ăn học, thành tài! Lại tự trách mình vô tâm hay sao không nghĩ mua hết chỗ hoa đấy để bà cụ đỡ dong duổi gánh 2 cái gánh hoa đi đến lúc nào không biết!

Cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi là mấy chị gái trung niên đi những chiếc xe sang trọng, đến “hẹn hò” với những người bạn trang điểm đậm và giọng oang oang. Chẳng biết tôi nghĩ những gì, chỉ biết tự thấy nói với mình “ôi sao là đời”!

Bật máy tính lên và để những câu hát khiến mình “trôi đi” 1 lúc rồi quay về thực tại với đống công việc còn dang dở:

Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ,
nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu

Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội,
mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió,
mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ,
cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua

Chẳng có bức ảnh nào giống bà cụ tôi đã gặp. Tôi chọn 1 bức tranh này từ sondoangallery. Bà cụ tôi gặp dong dỏng cao, khuôn mặt phúc hậu,  chỉ duy có đôi dép xanh trong bức tranh này là rất giống và gợi tôi nhớ đến bà cụ tôi đã gặp. Chẳng biết nói gì chỉ thấy trong lòng thấy không yên.
Chẳng có bức ảnh nào giống bà cụ tôi đã gặp. Tôi chọn 1 bức tranh này từ sondoangallery. Bà cụ tôi gặp dong dỏng cao, khuôn mặt phúc hậu, chỉ duy có đôi dép xanh trong bức tranh này là rất giống và gợi tôi nhớ đến bà cụ tôi đã gặp. Chẳng biết nói gì chỉ thấy trong lòng thấy không yên.
Advertisements

One thought on “Hà Nội vào thu

  1. Bận deadline mà vẫn kịp viết cái này. Bravo cô gái. Rất thích bức tranh em chọn. Thỉnh thoảng có những cuộc đời cứ lướt qua mình như thế nhỉ.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s